You are here

Thi: Đỗ Thị Minh Giang

Thơ: Mơ - Đỗ Thị Minh Giang

Đỗ Thị Minh Giang
81

33

0

1

 

Thương từ

làn suối tóc huyền

Xõa bờ vai nhỏ

ước nguyền trang thư

 

Hạt tình

rơi xuống tâm tư

Mơ hoa nửa giấc

còn như mộng về

 

Hồi kinh

vọng tỉnh cơn mê

Bụi trần huyễn ảo

trăng thề chơi vơi .

Thơ: Nuối Tiếc - Đỗ Thị Minh Giang

Đỗ Thị Minh Giang
58

19

0

1

Sóng biển

đưa em

đời viễn xứ.

 

Ngậm ngùi

sương gió

kiếp ly hương.

 

Và trong

vạt nắng

chiều tư lự. 

 

Nghe thoáng

qua hồn

bao nhớ thương.

Thơ: Nụ Tình - Đỗ Thị Minh Giang

Đỗ Thị Minh Giang
48

18

0

1

Vấn vương

mắt bậu ngọt tình

Bằng lăng hoa tím

giựt mình nở bông

 

Qua nằm

chăn gối phòng không

Vòng tay mơ mộng

thầm trông dáng kiều

 

Lối quê

vọng tiếng sáo diều

Bậu ơi, hồn bỗng

vướng nhiều luyến lưu

 

Qua ngồi

nắn nót lá thư

Ước ao bậu nhận,

tương tư cũng đành

 

Đôi chim

ríu rít trên cành

Đôi mình duyên thắm

mộng lành trăm năm .

Thơ: Cách Biệt - Đỗ Thị Minh Giang

Đỗ Thị Minh Giang
69

15

0

1

 

Tự nhủ rằng lòng sẽ tịnh yên

Đêm về nhung nhớ mộng triền miên

Bài thơ anh viết ngày nào đó

Giữ mãi trong tim sao dễ quên .

 

Tình cách biệt sầu bao nhánh sông

Em về mây nước trải mênh mông

Lối xưa nhòa nhạt chiều xa vắng

Một thuở bên nhau ai nhớ mong .

 

Nghe vẳng cung đàn điệu thiết tha

Màu trăng vằng vặc buồn chia xa

Tìm đâu ánh mắt thời non dại

Chợt nhớ về anh chừng xót xa .

 

Thầm lau dòng lệ buổi chia phôi

Nuối tiếc đành thôi tình đổi ngôi

Thơ: Tìm Nét Tuổi Xanh - Đỗ Thị Minh Giang

Đỗ Thị Minh Giang
83

24

0

1

Làm sao trở lại thời son trẻ

Đời nhạt phai rồi nét tuổi xanh

Ngọn sóng lòng dâng hai ngả rẽ

Trầm ru bao giấc mộng mong manh.

 

Hoàng hôn cố níu ôm màu nắng

Khói mây mờ ảo quyện xây thành.

 

Đôi phút trầm tư ngỡ dáng em

Nụ cười thầm lặng thoảng êm đềm

Còn đâu âu yếm tình thơ dại

Ủ chút hương đời trong bóng đêm.

Thơ: Diệu Vợi - Đỗ Thị Minh Giang

Đỗ Thị Minh Giang
79

18

0

1

 

Sóng nước tràng giang trôi ước nguyện

Con thuyền xa bến lạc bờ yêu

Ánh trăng ngà trải lung linh quyện

Cung Quảng Hằng Nga lộ nét kiều.

 

Dõi mắt trông chờ mây viễn xứ

Gió về ươm mộng tiếng hò khoan

Biển ơi xin trả người năm cũ

Dìu bước vườn xưa cổ tích ngoan.

 

Tay vẫn nâng niu từng sợi tóc

Lòng thầm nhung nhớ mối tình vương

Sợi dài sợi ngắn ai ve vuốt

Hồn lắng giọt sầu đọng tiếc thương.

 

Dòng sông mờ ảo phai hình bóng

Chở nốt cung buồn vọng đáy tim

Thơ: Hoài Niệm - Đỗ Thị Minh Giang

Đỗ Thị Minh Giang
85

20

0

1

 

Đường khuya phai bóng trăng soi

Dấu yêu mờ nhạt đưa thoi ngỡ ngàng

Vì sao duyên nợ lỡ làng

Giao mùa chiếc lá nhuộm vàng sắc thu

 

Thuyền tình lạc cõi sa mù

Chở đầy khoang gió trầm ru giấc đời

Thả mơ mộng xoải khung trời

Đêm buồn thao thức đan lời ước xưa

 

Tan trường tà áo ướt mưa

Dù che e ấp đong đưa tóc mềm

Thương bao kỷ niệm êm đềm

Chia xa đôi ngả hồn thêm nỗi sầu

 

Tương tư con sóng bạc đầu

Trăm năm hoài niệm qua cầu nước trôi.

Thơ: Tình Chia Xa - Đỗ Thị Minh Giang

Đỗ Thị Minh Giang
60

17

0

1

 

Chuyện tình hai đứa ngây thơ

Nếu đừng dang dở bài thơ đẹp vời

Trăng thanh gió mát góc trời

Nhìn nhau cũng đủ nghe đời thêm hương

 

Chung trường sao lại vội thương

Để rồi tan vỡ hai phương cũng buồn

Mái hiên gõ nhịp mưa tuôn

Viết lên trang giấy đượm muôn tình sầu

 

Gió mây xin gởi mộng đầu

Trăm thương nghìn nhớ mưa ngâu thành dòng

Lời xưa giữ mãi trong lòng

Người xưa biền biệt bên song điệu trầm .

Thơ: Thứ Sáu Cô Đơn - Đỗ Thị Minh Giang

Đỗ Thị Minh Giang
63

21

0

1

 

Bao chiều thứ sáu mãi cô đơn 

Chẳng thấy anh đâu để dỗi hờn

Ghế đá công viên buồn vắng lặng

Phút giây chờ đợi, nhớ nhiều hơn.

 

Ngày xưa hai đứa ngồi bên nhau

Dưới bóng thông reo gió dạt dào

Cùng ngắm hoàng hôn chiều giăng tím

Ước tình hai đứa chẳng phai màu.

 

Bây giờ thứ sáu viết tình thơ

Lòng vẫn chưa vơi nét mộng mơ

Ép cánh “Pensée” vào nhựt ký

Thương nhiều kỷ niệm buổi ban sơ.

 

Trở về thăm lại công viên cũ

Gió bụi phủ mờ mái tóc xanh

Thơ: Khuất Người Thương - Đỗ Thị Minh Giang

Đỗ Thị Minh Giang
78

15

0

1

"Núi cao chi lắm núi ơi,

Che khuất mặt trời, che cả người thương "

ca dao

 

Quê tôi chẳng có non cao

Người thương chẳng thấy vì cau che rồi

Cũng không có núi có đồi

Mà sao tình cắt chia đôi cuộc đời

 

Thuyền không, bến vắng, chơi vơi

Gió chao tàu lá, trăng soi mảnh vườn

Năm em mười tám má hường

Anh chưa dám hỏi nên thường làm thơ

 

Từ xưa cho đến bây giờ

Ai đi để nhớ mộng mơ đường trần.

Pages