You are here

Thi: Hòai Hương

Thơ: Ta muốn - Hoài Hương

Hoài Hương
75

2

0

0

 

Ta muốn làm con sóng nhỏ

Lan man vỗ nhẹ mạn thuyền

Ta muốn là vầng trăng tỏ

Ru em giấc ngủ triền miên

 

Sẽ đưa em về nguồn cội

Nằm nghe suối hát với rừng

Rì rào mưa đưa vách lá

Nhớ ai mà mắt rưng rưng

 

Ta muốn là cây cầu nhỏ

Niềm vui nối nhịp đôi bờ

Ta muốn mình là cơn gió

Xa đưa tiếng nhạc lời thơ

 

Ta muốn mùa thu ở lại

Lá vàng chắn lối đông sang

 Rong chơi cuối trời quên lãng

Đưa em vào động hoa vàng

 

Lặng im nằm nghe chim hót

Ru người 2 - Hoài Hương

Hoài Hương
69

5

0

0

 

Gió ru chiếc lá vàng rơi

Giọt thu nhè nhẹ mây trôi lững lờ

Vọng đồng tiếng hạt sương mơ

Ngàn thông mắt biếc lời thơ nghẹn ngào

Là em đến tự phương nào

Mà như hoa cúc hoa đào thắm tươi

Vầng trăng khuyết nửa nụ cười

Rơi trong đêm vắng mắt ngời sao sa

Bềnh bồng sâu lắng lòng ta

Mà nghe thanh bậc mượt mà ngàn thông

Ru em từ cụm xuân hồng

Hoài Hương

Thơ: Phôi pha - Hoài Hương

Hoài Hương
61

2

0

0

 

Sao thơ chưa vội viết

Mầu mực đã phai rồi

Lòng ta chưa nghĩ tới

Giấy đã toát mồ hôi

 

Lời em chưa kịp nói

Mây đã bay ngang trời

Và em chưa về đến

Ta vẫn nghe mồ côi

 

Lời ca ru nỗi nhớ

Chút tình thêm hao gầy

Ngày nao em về đến

Cho tình ta ngất ngây

 

Hoài Hương

Thơ: Phố Hạ - Hoài Hương

Hoài Hương
79

3

0

0

 

Lang thang chiều phố hạ

Mênh mông một nỗi buồn

Mưa rơi lòng phố thị

Giọt thầm ướt đôi vai

 

Nghe con tim thầm gọi

Phố xưa người đã qua

Ôi! Cơn mưa tàn tạ

Phố đã vắng bóng người

 

Cành cao vương chút nắng

Chiều qua từng áng mây

Bầy chim trời xoãi cánh

Lao xao tiếng gọi bầy

 

Lang  thang chiều phố hạ

Nhớ từng bước chân vui

Cơn mưa chiều vội vã

Chợt nhung nhớ một người

Hoài Hương

Thơ: Ở nơi nào - Hoài Hương

Hoài Hương
70

4

0

0

 

Thiên đường và địa ngục

Cách nhau một đường tơ

Nước mắt và niềm vui

Kề nhau trong gang tấc

 

Bám đôi chân xuống đất

Ngửa mặt để thành người

Cõi xanh trời đâu suất

Ở nơi nào trên cao???

 

Ta đứng trên đứng dưới

Hay đứng giữa đường tơ

Mà như cây gậy trúc

Trong đôi mắt người mù

 

Bước đi là trầm lắng

Bước về là băng quơ

Nước mắt cứ diễn trò

Niềm vui thành mật đắng

 

 

Đôi bàn chân mò mẫm

Địa ngục chừng bao sâu?

Thơ: Như giọt mưa rơi - Hoài Hương

Hoài Hương
55

2

0

0

 

Em như cơn mưa chợt đến

Rơi rơi êm mát trời chiều

Tay anh nâng niu từng gịot

Giọt nào là giọt thương yêu!

 

Giọt thương trải đều trên lá

Gịọt nhớ đọng lại trên cành

Giọt nào chìm sâu vào đất

Giọt nào em dành cho anh?

 

Em như giọt mưa lặng lẽ

Lắng sâu tận đáy tâm hồn

Dẫu qua rồi thời trai trẻ

Vẫn nghe ấm một nụ hôn

 

Hoài Hương

Thơ: Ngồi Quên - Hoài Hương

Hoài Hương
82

4

0

0

 

Tôi ngồi nhìn khói mênh mông

Nhìn mây tan tụ khói đồng đồng bay

Tôi ngồi ngắm lại bàn tay

Nghe ra vô tận hình hài xương da

Rồi tôi lạc cõi ta bà

Sương tan khói tụ như là tuổi tên

Một hôm tôi lại ngồi quên

Hoài Hương

Thơ: Những chuyến tàu qua - Hoài Hương

Hoài Hương
65

2

0

0

 

Tàu Bắc Nam xuôi ngược

Không rời khỏi đường rầy

Ta và em xuôi ngược

Không ra khỏi tình nầy

 

Mây tưu đầu phương Bắc

Ta dọ dẫm phương Nam

Nghe lòng thêm khắc khoải

Mênh mông dặm tà dương.

Hoài Hương

Thơ: Nghe những tàn phai - Hoài Hương

Hoài Hương
73

2

0

0

 

Nghe những tàn phai theo tháng năm

Lá thu rơi rụng ở bên thềm

Không gian mờ ảo trăng sao lạc

Trời cuối xuân rồi mưa vẫn rơi

 

Nghe những tàn phai theo tháng năm

Người đi đi mãi cõi xa xăm

Có ai trở lại khung trời cũ

Sưởi ấm lòng nhau dẫu một lần

 

Ta đứng bên đời soi lận đận

Thơ: Mưa Chiều - Hòai Hương

Hoài Hương
82

4

0

0
Cuối chiều mù mịt ngàn thông
Mưa rơi trắng xóa mờ không lối về
Mây mù từng cụm lê thê
Âm u trời đất bốn bề quạnh hiu
 
Lòng ta lại nhớ nhung nhiều
Ầu ơ lời mẹ ru nồng giấc xưa

Pages