You are here

Thi: Sơn Phong Phi Điểu

Thơ: Hoa Giấy - Sơn Phong Phi Điểu

Sơn Phong Phi Điểu
87

31

0

1

    Hoa giấy nhà ai phủ kín tường
    Tôi không thấy được người tôi thương
    Gío đưa phơ phất , hoa vờn nắng
    Tôi ước là hoa mọc dưới tường

    Đêm đêm mở cửa em nhìn xuống
    Tôi nhón mình lên ngửi  chút hương
    Tình tôi ngăn cách tường hoa ấy
    Nên bóng hình em mãi vấn vương .

                2012
            Sơn Phong Phi Điểu

Thơ: Vì Đâu - Sơn Phong Phi Điểu

Sơn Phong Phi Điểu
70

10

0

1

Vì đâu mình cách xa nhau
Bây giờ gặp lại thấy đau đớn lòng
Ta đi khắp xứ long đong
Em như chó dại long rong khắp đường

Thuở nào hoa thắm sắc  hương
Trăm con bướm lạ quyện đường em đi
Ta làm một kẻ tình si
Đêm đêm hồn mộng dáng đi nụ cười

Thế rồi bình vỡ hoa rơi !
Em thành góa phụ giữa thời xuân xanh
Ta như chiếc lá lìa cành
Theo giòng lịch sử nên đành xuôi tay

Thương em sương gió đọa đày
Lòng ta khô cứng như cây lìa cành
Thương em tóc hãy còn xanh .
Người sao nỡ bắt đội vành khăn tang ...

Thơ: Tình Hoa - Sơn Phong Phi Điểu

Sơn Phong Phi Điểu
61

11

0

1

    Em là đóa phong lan
    Sống vui giữa rừng hoang
    Cùng mây ngàn gió núi
    Nghe chim hót rộn rang
    Một ngày kia bất chợt
    Có một người đi ngang
    Đưa bàn tay ra đón
    Người bỗng thành tân lang
    Em bỏ xa rừng núi
    Xa gió nội mây ngàn
 
     Đi về xuôi bầu bạn
    Giai nhân kề tân lang
    Rồi một ngày nóng gắt
    Gío Lào thổi râm rang
    Hoa buồn không ai tưởng
    Nên hoa úa nhụy tàn
    Tháng ngày như rụng xuống
    Tình hoa bỗng vỡ tan .
    

Thơ: Đời Thật Hay Mơ - Sơn Phong Phi Điểu

Sơn Phong Phi Điểu
58

9

0

1

Sáng nay nộp giấy tờ
Ngỡ ngàng như giấc mơ
Mười mấy năm làm việc
Nay chân chậm mắt mờ .

Tuổi về hưu đã tới
Buồn, vui cuối cuộc cờ .
Nhớ ngày nào đến Mỹ
Bầy con nhỏ xơ rơ

Nhựa đời cây sắp cạn …
Mừng qua buổi sa cơ
Nhìn đàn con  khôn lớn
Mà tưởng mình đang mơ

Đứa Cử Nhân đang tới
Đứa Thạc Sĩ còn chờ
Lại thêm cô Bác Sĩ
Chàng Đại Úy ngon ơ !
 
 
 
Ta mừng vui muốn khóc
Cuôc đời thật hay mơ !.
Những ngày trên rừng rú
Tưởng chết bụi chết bờ

Trong chiến tranh tàn khốc
Trong tù tội xác xơ
Ta như cây trúc mọc
Rải rác khắp bụi bờ

Trong tuyết sương không rũ
Thanh sắc vẫn trơ trơ
Nắng xuân reo đầu ngõ
Hồn nước đã vào thơ

Ta mừng vui khôn xiết
Đời đã tròn ước mơ.
Từ đây thôi hờn tủi
Mong thấy buổi dựng cờ …

Tháng 01 năm 2013
Sơn Phong Phi Điểu

 

 

Thơ: Đâu Phải Dậy Thì - Sơn Phong Phi Điểu

Sơn Phong Phi Điểu
62

7

0

1

Ta về từ cõi hổn man
Trăm đìều khó hiểu xốn xang trong lòng
Ta về để bớt trông mong
 Bỏ đi thì nhớ, về xong lại buồn

Ta về ngắm bụi hoàng hôn
Bên cồn lá mục , nghe xôn xao lời
Ta về nghe tiếng khóc cười
Ta về để thấy mặt người hanh hao

Tháng xưa ,ngày cũ qua mau
Hôm nay ! rồi cũng mai sau còn gì !!!
Ở đi , đi ở cần chi
Trăm năm ! đâu phải dậy thì mà mơ …

        06/2014
    Sơn Phong Phi Điểu

 

Thơ: Thu đã về - Sơn Phong Phi Điểu

Sơn Phong Phi Điểu
102

8

0

0

Thu đã về !

            Thu đã về, người đi đâu chẳng thấy

            Lá vàng bay theo gió chẳng quay về

            Như cánh buồm trôi giạt giữa cơn mê

            Đời phiêu lãng .

            Người xa quê lìa phố!

 

            Quê hương ơi! một trời thương với nhớ

            Đời sông hồ, sóng vỗ giấc nam kha

            Người đi!

            Mang những xót xa .

            Người về!

            Tìm mãi không ra bóng mình .

 

Thơ: Bập bùng lửa hạ - Sơn Phong Phi Điểu

Sơn Phong Phi Điểu
73

6

0

0

 

 

 Từ đâu ta đến chốn này?

Cho đau lòng mẹ ! cho gầy thân cha!

Nghĩ mình nào đặng gấm hoa

Sao cha mẹ tưởng như là “thiên kim”

 

Giang sơn mộng cố săn tìm

Bao năm tháng ! chỉ là chim ngàn trùng

Một thời mang nợ kiếm cung

Một thời mật đắng não nùng xót xa

 

Từ chim bay ,bóng dương tà

Hỡi người thiên cổ làm ma chốn nào.

Phất phơ hồn lạc phương nao

Nghe chừng não nuột tiếng chào xa xăm

 

Đêm Thu sáng bởi trăng rằm

Người đi viễn xứ trăm năm vẫn buồn!

Nhắn Người Leo Núi - Sơn Phong Phi Điểu

Sơn Phong Phi Điểu
68

4

0

0

 

                        Hãy nhìn tay leo núi.

                        Mắt mãi nhìn lên.cắm cúi ,trèo.

                        Nửa lừng cao.

                        Nhìn xuống

                        Thấy cheo leo!

                        Rồi leo mãi.

                        Gắng trèo lên tới đỉnh

                        Trên mây xanh,tay leo núi một mình

                        Mồm la hét,tôn vinh mình số một .

 

                        Cố leo thêm . Hòn đá trơn , đất trợt

Thơ: Tiếc mãi ! - Sơn Phong Phi Điểu

Sơn Phong Phi Điểu
89

1

0

0

 

Đêm đêm anh lại nằm mơ

Thấy ai đứng đợi bên bờ nhân duyên

Một chiều em bước xuống thuyền

Sang bờ bến mới trao duyên tình đầu.

 

Mơ mình thành một cây cau

Cho trầu xanh lá vươn cao giữa trời.

Nửa đường cau gãy trầu rơi

Nên chi ta tiếc phận đời vô duyên

 

Thơ: Trăng sáng quê người - Sơn Phong Phi Điểu

Sơn Phong Phi Điểu
86

3

0

0

 

Đêm nay trăng sáng quê người.

Mà không thấy bóng em cười dưới trăng.

Kẻ từ ngọn gió bẻ măng

Đau lòng con quốc trông trăng gọi hè.

 

Dập dìu đây chốn ngựa xe.

Nên không thấy được rặng tre cuối làng.

Tình tang mấy khúc tình tang

Mà sao nước mắt hai hàng rưng rưng !

 

Xa nhau như thú xa rừng.

Làm sao ai nở dửng dưng đứng cười.

Mai này có lúc được vui

Thì xin cứ hát cho vơi nỗi sầu.

 

Cuộc như bóng vó câu

Ai gieo sầu khổ thêm đau tình đời .

 

Pages