You are here

Thi: Song Phương

Thơ: Xin Anh - Song Phương

Song Phương
56

4

0

0

 

Xin đừng nhắc chuyện ngày xưa ấy

Em cam lòng làm  kẻ không may

Xa nhau  đã mấy năm dài

Tơ duyên ngày ấy lợt phai lâu rồi

 

Em lầm lỡ ngỡ đời là mộng

Xây lâu đài trên cát mênh mông

Ngờ đâu cát cuốn theo giòng

Lâu đài theo sóng bạc lòng vỡ tan

 

Thơ: Về Quê Ngoại - Song Phương

Song Phương
60

2

0

0

 

Con đã lớn muốn biết thêm quê ngoại

Nay đã về ! Sao ngần ngại không quen ?

Cha đã đi từ sau ngày khói lửa

Người không còn! Thành phố cũng đổi tên

 

Con thân yêu ,

Đã bao năm, giờ bỗng thành xa lạ

Không còn gì! Tất cả đã đổi thay

Trên quê hương chợt thấy mình lạc lõng

Biết tìm gì đây ? Ở giữa chốn nầy ?

 

Thế kỷ hôm nay!

Con thấy không? Ngỡ chừng nghìn năm trước

Thưở người buôn người trừ nợ ngoại bang

Phận làm dân! Những cuộc đời son trẻ

Sang xứ người làm nô lệ chung thân

Thơ: Ừa! Thôi Anh Về… - Song Phương

Song Phương
42

2

0

0

 

Ừa! Thôi anh về thăm cố hương

Xếp áo phong sương rũ bụi đường

Anh về tìm lại người thương

Bao năm mòn mỏi tuyết sương đợi chờ

 

Kìa sao anh không nói một lời

Mà trong đôi mắt lệ như rơi

Mới hay dẫu có xa xôi

Mấy ai quên được chiếc nôi quê nhà

 

Anh về gom hết cả đường mây

Góp gió mười phương với hương đầy

Cho hồn sống lại phút giây

Quên đi anh nhé đắng cay quê người

 

Anh về như lá rơi về cội

Như nước xuôi nguồn, gió ra khơi

Để tôi đứng khóc giữa trời

Thơ: ĐÊM!... - Song Phương

Song Phương
55

7

0

0

 

Đêm ! Có tiếng nhục hình tra tấn

Đêm! Xích xiềng kéo lết trên sân

Đêm! Gió hú khóc âm thầm

Nghiến răng gió cũng như căm oán hờn

 

Lại cũng Đêm! Đòn roi vang vọng

Trong xà lim một kẻ nằm cong

Đêm khuya đổ trận bão lòng

Mưa  như  trút nước tuôn giòng xót xa

 

Rồi cũng qua Đêm dài tăm tối

Trên cáng xe một xác tả tơi

Họ mang về phía sau đồi

Chôn sâu xuống đất một người không may

 

Người không may tuổi còn rất trẻ

Đã bao ngày mơ trở lại quê

Thơ: Tình Buồn - Song Phương

Song Phương
78

7

0

0

 

Đêm nay mưa lạnh mờ sương bay

Buồn nghe từng đợt gió heo may

Sao tôi cứ nhớ. Lòng tôi nh

Hình bóng một người mãi không phai

 

Tôi cố quên đi cuộc tình buồn

Dặn lòng đừng nhớ cũng đừng thương

Cho trăm năm nữa ngàn năm nữa

Quên bỏ đời nhau chẳng vấn vương

 

Thơ: Tranh Của Quê Hương - Song Phương

Song Phương
51

2

0

0

 

Tranh của anh gói một khung trời

Nửa bờ cát mịm, nửa biển khơi

Mây đùn nước biếc lam sương khói

Rám tợ tơ vàng thả sóng trôi

 

Có phải không anh đó góc trời

Một vùng mây nước đã xa xôi

Lòng anh chắc hẳn chưa nguôi nhớ

Nên mực hoen sầu, giấy kém tươi

 

Nầy anh !

Hãy tô thêm cho đượm sắc lòng

Như sầu dân Việt chất mênh mông

Cho tôi thấy cả hồn sông núi

Trong trái tim buồn kẻ lưu vong

 

Thân mến tặng Họa sĩ Thụy Phong

Thơ: Ru Con - Song Phương

Song Phương
69

2

0

0

 

 Ầu ơ! Trăng treo nửa mảnh trên cành

Xa nhau nhưng dạ chẳng đành bậu ơi!…

 

Ầu ơ ! Tiếng võng đong đưa

Ầu ơ! câu hát ban trưa gọi buồn

Lời ru man mác bên nương

Bờ tre đứng lặng nắng tuôn giọt sầu

 

Từ ngày Cau đã xa Trầu

Ru con em hát lỡ câu duyên đầu

Thơ: Ngoại - Song Phương

Song Phương
59

3

0

0

 

Ngoại ngồi bên song cửa

Lá trong vườn đong đưa

Ngoại trông vời phương ấy

Giọt nắng buồn lưa thưa

 

Ngoại bổ miếng cau trắng

Tiêm thêm miếng trầu vàng

Nhìn con chim về muộn

Mây chập chùng giăng ngang

 

Ngoại ngồi bên song cửa

Tầu lá vẫn đong đưa

Mắt già buồn chan chứa

Nhiều hơn trời đang mưa

 

Ngoại rót thêm ly trà

Rót đầy nỗi xót xa

Ngoài kia cội cây già

Lá chết cuốn bay xa

 

Chiều qua chiều mỗi chiều

Quạnh quẽ và cô liêu

Thơ: Nếu Lỡ Mai Này Không Có Anh - Song Phương

Song Phương
56

6

0

0

 

            Thương mến tặng tướng công

                  (Chúc mừng sinh nhật)

                        tháng 09 ngày 17

 

Nếu lỡ mai nầy không có anh

Trái đất ngừng quay và cuộc đời

Bao nhiêu ý sống không còn nữa

Ngày không về đêm cũng ngừng trôi

 

Nếu lỡ mai nầy không có anh

Thơ: Gió Xuân - Song Phương

Song Phương
73

2

0

0

 

Hình như gió mới thổi sang

Thoáng trong hơi gió có mang Xuân v

Hình như gió tận làng quê

Mà nghe trong gió vọng về câu ca

 

Tựa như nhắn kẻ xa nhà

Tha phương lưu lạc bôn ba xứ người

Bao năm ly biệt phương trời

ớc non nghìn dặm đôi nơi mịt mờ

 

Pages