You are here

Thi: Thị Nội

Thơ: Đổi Đời - Thị Nội

Thị Nội
76

22

0

1

 

Thơ: Đêm Đông - Thị Nội

Thị Nội
88

13

0

0

Đêm Đông - Thị Nội

Kính dâng M

 

Đêm đông lạnh lẽo Chúa sinh ra,

Mẹ con, cháu chắt họp một nhà,

Mừng lễ Giáng Sinh Mẹ chia bánh,

Chia cả tấm lòng Mẹ thiết tha.

 

Chưa dứt tiếng cười rộn rã vang,

Lời Mẹ êm ấm giọng dịu dàng,

Mừng Mẹ tưởng dường như lành bệnh,

Ngờ đâu yên giấc ngủ nhẹ nhàng.

 

Cuối năm gió rét tiết mùa đông,

Ngân vang “ Đất Trời se chữ đồng”(1)

Trở về cát bụi gần bên Chúa,

Ước nguyện trần gian Mẹ ngóng trông.

Thơ: Vì Ai - Thị Nội

Thị Nội
89

7

0

0

 

Vì ai gương lược đậm đà,

Phấn son trang điểm lượt là thướt tha,

Vì ai e ấp trăng ngà,

Lả lơi dáng liễu mượt mà gót son.

 

Vì ai chim hót véo von,

Hoa thêm sắc thắm hương còn đắm say,

Nhẹ nhàng cánh bướm lượn bay,

Dường như vũ trụ cuồng quay vui mừng.

 

Hoa đăng mở hội tưng bừng,

Dập dìu nhạc điệu ngỡ chừng thiên thai,

Say đắm đuối tựa kề vai,

Thề non hẹn biền cùng ai chung lòng.

 

Bàng hoàng bão tố cuồng phong,

Nào ngờ một thoáng cõi lòng vỡ tan,

Thơ: Tiễn lá thu bay - Thị Nội

Thị Nội
85

5

0

0

 

Mấy thu cách biệt ngàn trùng,

Trời giăng mây xám, lạnh lùng gió ru,

Cây nghiêng ngả giữa trời thu,

Cành buông lá rũ, mịt mù khói sương.

 

Lá bay khắp chốn muôn phương,

Sắt se ray rứt đoạn trường lìa xa,

Còn đâu tình nghĩa thiết tha,

Còn đâu rực rỡ mặn mà sắt son.

 

Thơ: Ra Đi - Thị Nội

Thị Nội
88

3

0

0

 

Vấn vương rồi cũng ra đi,                        

Nhẹ nhàng khép nhẹ rèm mi dịu hiền       ,                      

Buông xuôi thả hết ưu phiền,                               

Cái tình đeo đuổi triền miên một thời        .                      

 

Vướng mang thân xác trên đời,

Cái ăn cái mặc đua đòi lợi danh,

Phù vân một thoáng mong manh,

Chẳng sao thoát được trời xanh an bài.

 

Còn chăng cái đức cái tài,

Còn chăng hương sắc trâm cài kiêu sang

Còn chăng danh lợi dọc ngang,

Thơ: Phận Gió - Thị Nội

Thị Nội
73

3

0

0

 

Gió lướt trên sông,

Nước chảy xuôi dòng,

Cho thuyền cập bến,

Xe duyên tình nồng.

 

Gió thôi gió thổi,

Gió cuốn mây trôi,

Lênh đênh muôn hướng,

Bềnh bồng nổi trôi.

 

Gió luồn gió lách,

Lời than tiếng trách,

Tiếng khóc tiếng cười,

Hợp tan ngăn cách.

 

Gió lay giọt mưa,

Cành lá đong đưa,

Ngậm ngùi luyến tiếc,

Cuộc tình xa xưa.

 

Gió đến gió đi,

Gieo khối tình si,

Một thời đắm đuối,

Một lần biệt ly.

 

Thơ: Mộng Du - Thị Nội

Thị Nội
90

3

0

0

 

Lòng dâng đầy nỗi nhớ,                          

Để hồn thêm ngẩn ngơ, 

Đêm thao thức thẫn thờ,

Mơ tưởng dệt vần thơ… 

 

Mộng ước như hôm nào,

Hò hẹn dưới trăng sao,

Dập dìu cùng sánh bước,

Luyến lưu tình dâng cao.

 

Còn bao điều khát khao,

Thơ: Lãng Tử - Thị Nội

admin
51

8

0

0

 

Tình cờ gặp gỡ giữa mưa rơi,

Bỡ ngỡ quen nhau phút giao thời,

Câu chào quyến luyến dường như đã,

Gởi gấm tâm tư ước hẹn lời.

 

Mưa rơi tí tách ngọn tình sầu,

Mắt vướng long lanh giọt mưa ngâu,

Mưa than rả rích niềm tâm sự,

Mỗi vết thương lòng vẫn đậm sâu.

 

Ánh mắt xa xôi như vấn vương,

Dường như quạnh quẽ suốt canh trường,

Dường như tận cõi lòng hoang vắng,

Vẫn còn nồng ấm chút yêu đương.

 

Ngày qua, xuân đến hạ, thu, đông,

Lặng lẽ phòng cô có đợi trông ?

Thơ: Luyến tiếc - Thị Nội

Thị Nội
73

6

0

0

 

Hãy giữ cho nhau chút nắng chiều,

Niềm vui trong ánh mắt cô liêu,

Vì trong khoảnh khắc màn đêm phủ,

Trăn trở canh khuya biết bao điều.

 

Hãy giữ long lanh giọt mưa ngâu,

Đừng để lung lay lá úa sầu,

Vì trong khóe mắt dòng dư lệ,

Thơ: Cùng Đấu Tranh !!! - Thị Nội

Thị Nội
80

3

0

0

 

Đất nước Việt Nam bao đau thương

Bạo tàn bất công tạo nhiễu nhương

Những kẻ ác gian tham mù quáng

Hà hiếp dân lành hận thấu xương.

 

Sói lang đâu có đức nhân tâm

Quỷ kế mưu gian bao kẻ lầm

Nanh vuốt bạo tàn loài cộng phỉ

Cấu xé dân lành thỏa dạ thâm

 

“Sơn hà nguy biến” xiết rền vang

“Nồi da xáo thịt” khắp thôn làng

Nhục hèn tay sai loài Tàu cộng

Ức hiếp anh em một giống dòng

 

Nhớ thưở Cha Ông chống xâm lăng

Bờ cõi giang sơn rộng mở mang

Pages