July 28, 2014      09:59

You are here

Thơ: Bên Bờ Manzanita - La Vĩnh Thái


La Vĩnh Thái
73

2

0

0

BÊN BỜ MANZANITA - La Vĩnh Thái

BỜ TÂY THÁI BÌNH DƯƠNG

  

Quê ta đó, bên kia bờ biển mặn,  

ớc triều dâng hương cũ đến thật gần,

Tim ta mừng reo vui theo sóng vỗ,

Mẹ quê ơi, mát rượi nỗi niềm thương.

 

Phải mây xa từ quê ta thơ thẩn?,

Dáng ngỡ ngàng quanh quẩn đỉnh non xanh…

Nhớ quê xưa từ góc phố, đường trăng…

…hơi biển mặn… chiều Tiên Sa gió lặng,

 

Ta ngồi đây… nghe sóng, tự quê xa,

Nghe gío réo nhớ ngàn thông vi vút.

Chiều nước ròng, quê mấy dặm xa thêm !

Nhip sóng vỗ thì thầm muôn nỗi nhớ.

 

Con nước ròng, để lại mảng rong rêu,

Phải cỏ biển, lạc loài từ Cố Quốc ?

Hoàng hôn ơi xin đừng buông vội nhé,

Tình quê ta theo ráng, sáng rực chiều…

 

Mùi hương mặn, vị hoang sơ biển mặn…

Nhớ buồm chiều căng gió lướt băng băng,

Bình minh sau thuyền quay mũi về làng,

Thôn chài lưới ấm no mùa cá rộ.

 

Đêm thanh bình xóm lưới sống yên vui,

Đồi dương liễu đêm về, trăng vỗ sóng,

Bỗng một sớm đất lành loang bóng giặc,

Người theo người tức tưởi trốn quê hương.

 

Đêm khuya xưa thuyền lén lút ra khơi,

Giặc tàn bạo giữa trùng dương săn đuổi,

Thuyền rách nát, xác dân chài theo sóng,

Thôn chài xưa chừ tang tóc điêu tàn.

 

Nàng Mây hỡi, phải nàng từ xóm lưới?

Màu mắt buồn khăn trắng vấn lê thê,

Thôn chài xưa chừ mấy lớp tiêu điều,

Nàng phiêu lãng đã bao lâu rồi nhỉ !

 

Manzanita Beach, July 14, 07. Mồng một tháng 6 Đinh Hợi                 

                                                                La Vĩnh Thái