July 28, 2014      14:35

You are here

Thơ: Bập bùng lửa hạ - Sơn Phong Phi Điểu


Sơn Phong Phi Điểu
64

6

0

0

 

 

 Từ đâu ta đến chốn này?

Cho đau lòng mẹ ! cho gầy thân cha!

Nghĩ mình nào đặng gấm hoa

Sao cha mẹ tưởng như là “thiên kim”

 

Giang sơn mộng cố săn tìm

Bao năm tháng ! chỉ là chim ngàn trùng

Một thời mang nợ kiếm cung

Một thời mật đắng não nùng xót xa

 

Từ chim bay ,bóng dương tà

Hỡi người thiên cổ làm ma chốn nào.

Phất phơ hồn lạc phương nao

Nghe chừng não nuột tiếng chào xa xăm

 

Đêm Thu sáng bởi trăng rằm

Người đi viễn xứ trăm năm vẫn buồn!

Đau thương tiếng Quốc nỉ non

Bập bùng lửa hạ mãi còn gọi nhau

 

Mẹ cha khuất bóng non đầu

Lòng con vẫn nhớ những câu dặn dò

Cây đời con gắng chăm lo

Để cho sông núi câu hò reo vang

Gái trai dệt tấm lòng vàng

Quê hương khắp chốn vang vang tiếng cười …

 

Sơn Phong Phi Điểu

14 tháng 8 năm 2013