July 28, 2014      12:47

You are here

Thơ: Chèo chống - Sơn Phong Phi Điểu


Sơn Phong Phi Điểu
67

1

0

0

 

Từ nay chèo chống một mình

Đưa chiếc thuyền tình đi suốt trăm năm

Trải bao dâu bể thăng trầm

Em là đồng đội âm thầm bên anh

 

Hỡi ơi ngọn gió chẳng lành

Cành hoa hồng thắm mong manh sắc hường

Kêu trời không hết đau thương

Nửa chừng em bỏ chiến trường mình anh

 

Thương em mộng ước chớm thành

Nhìn em đau đớn sao đành buông tay

Trải qua nhiều nỗi đắng cay

Em xây mộng đẹp đợi ngày xuân sang

 

Thương con khó nhọc chẳng màng

Mơ ngày con cháu đầy đàn đông vui

Cầu xin em nở nụ cười

Tâm thành nguyện ước mọi người trông mong

 

Dù cho anh phải lưng còng

Sức mòn cũng ráng làm xong phận chồng

Đời như bãi chiến mênh mông

Anh không đào ngũ, quyết không đầu hàng

 

Dù cho gặp bước gian nan

Anh nguyền gánh trọn trăm ngàn gian truân

Mong em hồi tỉnh dần dần

Để niềm vui mãi lớn dần trong anh

 

Đã từng xông trận đột thành

Lẽ nào trận cuối anh đành bó tay

Dìu em đi suốt kiếp này

Đôi tay gầy quyết chuyển xoay cuộc đời .

 

20 ngày nằm bịnh viện,Hạnh vẫn chưa hồi tỉnh

15/12/06