July 28, 2014      14:18

You are here

Thơ: Cuối miền xiêu lạc - Sơn Phong Phi Điểu


Sơn Phong Phi Điểu
65

1

0

0

Cuối miền xiêu lạc - Sơn Phong Phi Điểu

            Hãy lấy gai đan làm chiếc áo

            Mặc vào đi cho giống người ta

            Hãy đi đi dẫu trời đang tối

            Ta vẫn nhìn ra bạn của ta

 

            Từ thuở quê hương là sách vở

            Gửi nhờ hàng xóm lúc tan trường

            Xúm quanh dăm đưá chơi tìm kiếm

            Có đứa ham vui ngủ vệ đường.

 

            Rồi lửa chiến tranh bùng khắp nước

            Ngược xuôi ai cũng bước lên đường

            Có kẻ bay cao làm sấm sét

            Có người gối đất với nằm sương

 

            Vận nước xoay ngang đời lật ngược

            Đau thương như núi đứng ngang trời

            Xót cảnh quê hương đời áo giấy

            Ma lấn người ta ,qủy hiếp đời.

 

            Giờ đây là cuối miền xiêu lạc

            Ai khóc ,ai cười ,ai hổ ngươi

            Ai tỉnh, ai say, nào ai biết

            Cùng ta xin cạn chén đầy vơi

 

            Uống đi mà nhớ ngày tim đập

            Nhịp trống ra quân buổi đầu đời

            Trượng phu dù giữa Huê Dung Lộ

            Vẫn ngẩng cao lên nở nụ cười.

 

                                 Chớm Đông 2001