July 28, 2014      15:05

You are here

Thơ: Lãng Tử - Thị Nội


admin
51

8

0

0

 

Tình cờ gặp gỡ giữa mưa rơi,

Bỡ ngỡ quen nhau phút giao thời,

Câu chào quyến luyến dường như đã,

Gởi gấm tâm tư ước hẹn lời.

 

Mưa rơi tí tách ngọn tình sầu,

Mắt vướng long lanh giọt mưa ngâu,

Mưa than rả rích niềm tâm sự,

Mỗi vết thương lòng vẫn đậm sâu.

 

Ánh mắt xa xôi như vấn vương,

Dường như quạnh quẽ suốt canh trường,

Dường như tận cõi lòng hoang vắng,

Vẫn còn nồng ấm chút yêu đương.

 

Ngày qua, xuân đến hạ, thu, đông,

Lặng lẽ phòng cô có đợi trông ?

Dẫu tiếc mùa xuân dần trôi mãi,

Mà lòng một cõi rộng mênh mông.

 

Chìm sâu đáy mắt sợi tơ vương,

Nửa như ai oán nửa đoạn trường,

Nhìn nhau chua xót niềm giao cảm,

Mà lòng một cõi thú đau thương.

 

Cái tình lãng tử như giấc mơ,

Hãy để con tim cứ dại khờ,

Để vết thương lòng luôn rướm máu,

Thuyền cứ lênh đênh chẳng bến bờ.