July 28, 2014      09:38

You are here

Thơ: Nợ - Kim Yến


Kim Yến
55

1

0

0

 

Hai người có nợ không duyên,

Khổ đau đeo đẳng triền miên kiếp này

 

Kiếp này nặng nợ thế gian

Nợ con, nợ cháu, nợ đôi đàng.

Nợ muôn kiếp trước, ngàn năm trước

Ngước mắt nhìn trời, miệng kêu than.

 

Nợ nào trả được, nợ nào không,

Hay là phải trả cho xong kiếp này.

Kíếp sau xin chớ làm người,

Làm mây làm gió muôn đời lang thang.

 

Tâm giao với ánh trăng vàng,

Tri âm tri kỷ với ngàn cánh sao.

Giữa biển rộng, giữa trời cao,

Gió mây là bạn, trăng sao là tình.