July 28, 2014      12:42

You are here

Thơ: Về Quê Ngoại - Song Phương


Song Phương
60

2

0

0

 

Con đã lớn muốn biết thêm quê ngoại

Nay đã về ! Sao ngần ngại không quen ?

Cha đã đi từ sau ngày khói lửa

Người không còn! Thành phố cũng đổi tên

 

Con thân yêu ,

Đã bao năm, giờ bỗng thành xa lạ

Không còn gì! Tất cả đã đổi thay

Trên quê hương chợt thấy mình lạc lõng

Biết tìm gì đây ? Ở giữa chốn nầy ?

 

Thế kỷ hôm nay!

Con thấy không? Ngỡ chừng nghìn năm trước

Thưở người buôn người trừ nợ ngoại bang

Phận làm dân! Những cuộc đời son trẻ

Sang xứ người làm nô lệ chung thân

 

Con có biết máu bao người đã đổ

Xương chất chồng để đổi lấy nhục vinh

Cha khóc đây thương người dân nghèo đói

Sống  suốt một đời trong cảnh điêu linh

Con hãy nhìn,

Có bao người lê la trên đường phố

Bao trẻ chực chờ trước cửa quán ăn

Bụng sát khô tấm thân gầy còm cõi

Cồ dìm sâu cơn đói đang hoành hành

 

Kìa con ơi ! Dưới dốc cầu xa lộ

Vài túp lều tăm tối đã xiêu nghiêng

Có ai đó co ro manh chiếu rách

Dấu cuộc đời trong giá lạnh triền miên

 

Con có biết những người đang gồng gánh

Đầu trần, chân đất, áo vải sờn bâu

Bồng bế nhau họ tìm nơi nương náu

Chiều sắp tàn ! Chưa biết sẽ về đâu ?

 

Nhưng con thân yêu,

Con đừng sợ trên đường nhiều hoang mộ

Mảnh đất nầy họ đã góp máu xương

Quỳ xuống đây cha âm thầm nhận lỗi

Kẻ bất tài không giữ được quê hương

 

Này con ơi !

Chỗ con đứng là nơi cha khôn lớn

Này đình làng, bến nước, đó con sông

Giờ không ai nên điêu tàn vắng vẻ

Cha đâu còn gì để lại cho con ?

 

Và tại sao?

Sao con lặng câm ? Con thẫn thờ ?

Buồn gì mà lệ ngập ngừng rơi

Hay đã hiểu vì sao cha trăn trở

_” Tổ Quốc giang sơn ! Món nợ làm người…”