You are here

Thi: Hàn Thiên Lương

Thơ: Giây Phút Trầm Tư - Hàn Thiên Lương

Hàn Thiên Lương
127

16

0

1

 

 

Nay thời chùng bước dọc ngang

Thôi ta đành giữ đá vàng trong thơ

Đời trôi như nước hững hờ

Thuyền ta cô quạnh bãi bờ tịch liêu!

 

Chiều chiều lại nhớ chiều chiều

Tri âm biền biệt bao điều nhớ quên

Ta như khách lạ không tên

Bước qua ngõ quạnh chông chênh giữa đời!

 

Dấu xưa còn nỗi ngậm ngùi

Đường xưa nay đã đổi dời cách ngăn

Ngày ngày trĩu nỗi băn khoăn

Nửa khuya trở giấc nhìn trăng hững hờ!

 

Mênh mông trời đất vô bờ

Chờ trông đâu biết bao giờ trùng lai

Thơ: Cõi Nhân Sinh - Hàn Thiên Lương

Hàn Thiên Lương
73

13

0

0

 

 

Cõi nhân sinh mịt mờ cơn gió bụi 

Đời nổi chìm ngày tháng mãi gian nan .......

Vừa sinh ra đã òa vang tiếng khóc 

Như sợ rằng cuộc sống sẽ lầm than! 

Mẹ mang ta biết bao ngày gian khổ 

Cha chỉ ta qua mấy nẻo đường khôn 

Nhưng dại khôn lẫn chen vào tiếng khóc 

Vui gì đâu, lại lắm nỗi đau buồn! 

Mộng với thực nào ai phân biệt được 

Cứ lỡ lầm người lộng giả thành chân 

Không thẳng ngay, cố lọc lừa mưu chước 

Chuốc lợi quyền ham cuộc sống vinh thân. 

Ta sinh ra với thân mình trần trụi 

Thơ: Cho Đời Tất Cả - Hàn Thiên Lương

Hàn Thiên Lương
61

17

0

0

 

 

Trang sách cũ còn nguyên dòng hệ lụy

Thương người xưa cũng đá nát vàng phai

Đành cúi mặt ôm nỗi sầu nhân thế .......

Trầm luân từng khắc lụn tháng năm dài.

Ta có lúc bước trên đường hoa rụng

Nghe tàn phai ủ dột cánh hoa lòng

Ai xuôi chi cơn gió chiều lồng lộng

Cho hoa sầu tàn sớm…kiếp long đong!

Thấy tàn phai ủ dột giấc mơ đời

Chẳng giữ được chút gì tay đang nắm

Tài sản nào rồi cũng phải …rơi rơi!

Từng bước đi là thời gian héo rụng

Sao rõ đường đi đến chốn chân như.

Thơ: Chim Lồng - Hàn Thiên Lương

Hàn Thiên Lương
60

14

0

1

 

 

Hoàng oanh đang hót trong lồng

Nhưng chim vẫn nhớ nương đồng bao la

Lồng son dù rộn tiếng ca

Không quên rừng núi chan hòa nắng xuân. .......

Ngoài xa vui cảnh họp đàn

Líu lo chim hót trên cành đơm hoa

Lồng son đâu phải là nhà

Mồi ngon nước ngọt  người ta  dối lừa!

Gió đưa chim hót giữa trưa

Hắt hiu khoắc khoải bơ vơ não lòng

Chừng như đau xót nhớ nhung:

Rừng xa núi thẳm mấy dòng suối xanh.

 

Vườn xuân chim hót từng đàn

Lồng son độc thoại ngỡ ngàng ngẩn ngơ

Thơ: Chim Di Trú - Hàn Thiên Lương

Hàn Thiên Lương
63

30

0

1

 

 

Chiều nay nắng trở sang màu tím

Biển lặng khung trời mây tiếp mây

Đàn chim di trú về xa mãi

Mịt mùng năm tháng mõi mòn bay!

 

Tổ ấm giờ đây khuất núi xanh ....

Cô đơn xa biệt chốn yên lành

Chim kêu thảng thốt chiều ly tán

Rời bỏ rừng xanh bỏ lá cành!

 

Tháng năm chim mãi sầu xa xứ

Tiếng kêu khoắc khoải buồn xa xăm

Nước mây sông núi màu cô lữ

Cõi lòng vang vọng nỗi hờn căm

 

Năm canh chim mãi còn thao thức

Trọn  mảnh  hồn quê ngập đắng cay