You are here

Thi: Kim Yến

Thơ: Nợ - Kim Yến

Kim Yến
82

2

0

0

 

Hai người có nợ không duyên,

Khổ đau đeo đẳng triền miên kiếp này

 

Kiếp này nặng nợ thế gian

Nợ con, nợ cháu, nợ đôi đàng.

Nợ muôn kiếp trước, ngàn năm trước

Ngước mắt nhìn trời, miệng kêu than.

 

Nợ nào trả được, nợ nào không,

Hay là phải trả cho xong kiếp này.

Kíếp sau xin chớ làm người,

Làm mây làm gió muôn đời lang thang.

 

Tâm giao với ánh trăng vàng,

Tri âm tri kỷ với ngàn cánh sao.

Giữa biển rộng, giữa trời cao,

Gió mây là bạn, trăng sao là tình.

Thơ: Trăng Cô Đơn - Kim Yến

Kim Yến
80

2

0

0

 

Trăng ơi! Trăng có biết đêm nay

Ta muốn cùng trăng tỏ nỗi lòng

Cô đơn vây kín tâm hồn lạnh

Còn gì đâu nữa để nhớ mong

 

Trăng ơi trăng! Ta cố nhủ lòng,

Đừng thương, đừng nhớ, đừng đợi mong.

Đừng chờ ai đến trong mộng ảo,

Mộng ảo tan rồi cõi hư không.

 

Ta biết về đâu đêm hôm nay,

Vầng trăng tỏa sáng khắp ngàn cây.

Mặt hồ lấp lánh trăng vờn nước,

Trăng nước vờn nhau như đắm say.

 

Lung linh hư ảo ánh trăng vàng,

Riêng cõi lòng ta như nát tan.

Thơ: Mưa Oregon, Mưa Long Khánh - Kim Yến

Kim Yến
102

6

0

0

 

Buồn nào hơn một mình, nhà vắng,

Khi ngoài trời tuyết phủ, mưa giăng.

Thương nhớ ai, mưa suốt bao tuần,

Tơi tả, ngả nghiêng vườn hoa tím.

 

Mưa ơi! Mưa hỡi! Sao mưa hoài.

Mưa sầu, mưa tủi, kiếp trần ai,

Mưa nhốt đời ta trong cô quạnh,

Mưa ru ai ngủ, giấc mộng dài.

 

Mưa Long Khánh, mưa bao nhung nhớ,

Con đường xưa ai đứng đợi chờ.

Mưa ngăn cách đời chia hai lối,

Ngàn thu sau, dạ mãi ngẩn ngơ.

 

Cố nhân ơi! Biết đến bao giờ,

Thoáng nhìn nhau dù chỉ trong mơ.

Thơ: Đêm Thu Đất Khách - Kim Yến

Kim Yến
86

6

0

0

 

Đêm thu trăng sáng tận trên cao,

Trăng ơi! Quê cũ ở chốn nào?

Trăng hãy đưa ta về bên đó,

Cho ta tìm lại những hàng cau.

 

Bóng dừa mái ấm hồn ngây ngất,

Lịm chết đời ta nỗi khổ đau.

Trăng ơi! Ta ước làm sao nhỏ,

Để cùng trăng trở lại chốn nao.

 

Ta cứ mãi nhìn mây nhìn gió,

Mây lang thang hờ hững về đâu?

Mây cho ta gởi vạn nỗi sầu,

Đem giúp ta về quê hương yêu dấu.

 

Gió ơi! Gió bay về phương đó,

Xin gởi cho ta một chút nắng vàng,

Thơ: Tặng Chị Vân Anh - Kim Yến

Kim Yến
72

6

0

0

 

Tặng chị một đóa hồng,

Như lòng em ước mong.

Mãi mãi luôn tươi thắm,

Ngây ngất như rượu nồng.

 

Chị ơi! Có phải chị là tiên,

Mà sao thương mến giống mẹ hiền.

Chị đã lau khô dòng lệ nhỏ,

Rơi ngập hồn em lắm buồn phiền.

 

Em muốn luôn nhìn chị mãi thôi,

Để thấy đôi môi nở nụ cười,

Cho ngập hồn em trong đôi mắt,

Nhân từ bác ái tỏa muôn nơi.

 

 Sinh nhật hằng năm em đợi chờ,

Lòng em ca ngợi, em làm thơ.

Mến thương yêu chị như hoa quý,

Thơ: Tứ Tuyệt Cho Em - Kim Yến

Kim Yến
82

5

0

0

 

Vĩnh biệt trần gian em xuôi tay,

Hồn em phiêu lãng với gió mây.

Rũ bỏ buồn đau cùng thương nhớ,

Trút hết ưu tư với tháng ngày.

Thơ: Cho Vĩnh Lợi - Kim Yến

Kim Yến
90

5

0

0

Thơ Cho Vĩnh Lợi - Kim Yến

Nỗi buồn không của riêng ai,

Lâng lâng lòng nhớ nhạt nhòa lệ rơi.

Chỉ trong khoảnh khắc em ơi!

Trời nghiêng, đất ngã, chơi vơi đường trần.

Nghe đâu đây tiếng thì thầm,

Chị ơi! Chị hỡi! Em cần nhạc thơ.

Nhạc thơ lạc cõi hư vô,

Tình ca lãng đãng bên mồ em tôi.

Giọt thơ hòa giọt lệ rơi,

Thương đàn cháu nhỏ cút côi sớm chiều.

Thương em quả phụ cô liêu,

Thương cho đời chị đìu hiu xứ người.

Đêm thơ, đêm nhạc chơi vơi,

Thơ: Nụ Hồng Cho Ba - Kim Yến

Kim Yến
101

9

0

0

Nụ Hồng Cho Ba - Kim Yến

(viết tặng các cháu)

 

Con gắn cho ba những nụ hồng,

Là từng giọt lệ thắm cành bông.

Hoa nào con gắn lên đôi mắt,

Dõi bước đời con, bước thăng trầm.

 

Ba ơi! Nước mắt đầm đìa rơi,

Hoa nào con gắn lên đôi môi.

Thoáng nghe đâu đó ba cười nói,

Thơ nhạc đàn ca ấm cuộc đời.

 

Hoa nào con gắn lên tim ba,

Hình ảnh yêu thương không xóa nhòa.

Đau đớn ba ơi! Đời côi cút,

Nhớ thương đọng lại trong giấc mơ.

 

Thơ: Cho Phương Thảo - Kim Yến

Kim Yến
102

3

0

0

Cho Phương Thảo, Ngày Dũng Ra Đi - Kim Yến

Tiếng con nức nở kêu than,

Mẹ nghe như cả trăm ngàn tái tê.

Con gọi mẹ ơi hãy về,

Đời con đau khổ lê thê tháng ngày.

Tơ duyên đứt đoạn từ đây,

Tóc xanh tang trắng một đời dỡ dang.

Thương con suối lệ tuôn tràn,

Con ơi! Định mệnh đã an bày rồi.

Thôi thì ai cũng một đời,

Sinh, bệnh, lão, tử, trách đời được sao!

Thời gian rồi sẽ qua mau,

Chữa lành tất cả khổ đau kiếp người.